Thuở xa xưa, khi vầng thái dương lặn xuống lần cuối cùng và chẳng bao giờ trở lại… cũng là lúc tiếng thở dài cuối cùng của thiên địa vang vọng trên chín tầng mây. Từ khoảnh khắc ấy, ánh sáng rút lui khỏi cõi thế, nhường chỗ cho một đêm dài bất tận trải khắp sơn hà vạn dặm. Không ai còn nhớ mặt trời trông như thế nào, màu sắc của bình minh ra sao, hay cảm giác được đứng dưới luồng sáng ấm áp là thế nào.
Trải qua vô số kỷ nguyên, ánh sáng mặt trời hóa thành một câu chuyện nửa thật nửa hư, một truyền thuyết mà người đời chỉ dám thì thầm bên bếp lửa đang tàn. Những mảnh ký ức về thời quang minh bị phủ đầy bụi thời gian, mơ hồ như cơn mộng chưa kịp tỉnh.
Trong kỷ nguyên tăm tối ấy – khi thiên đạo như nghẹt thở, linh khí như trốn chạy, và lòng người cũng dần trở nên lạnh lẽo – một thiếu niên vẫn đứng thẳng giữa đêm đen. Hắn không có ánh sáng soi đường, chỉ có một tấm lòng rộng mở đến bao dung cả trời đất, và những hoài bão như được khắc vào cốt tủy.
Nhiệt huyết tuổi trẻ trong hắn bừng lên như lửa thiêu rừng khô, rực rỡ đến mức khiến bóng đêm xung quanh cũng phải chao đảo. Mỗi bước chân hắn tiến lên đều như muốn lay động vận mệnh của thế gian, mỗi hơi thở như muốn xé toạc sự nặng nề của đêm dài.
Rồi một ngày, thiếu niên ấy siết chặt huy kích trong tay.
Một kích giương lên, thẳng hướng sâu thẳm của màn đêm—
như muốn xuyên thủng tầng trời cao nhất,
như muốn phá vỡ chiếc lồng đen trói buộc muôn loài suốt vô tận kỷ nguyên,
như muốn gọi mặt trời lần nữa trở về với nhân gian.
Trong khoảnh khắc ấy, bóng hình nhỏ bé của hắn bỗng trở nên lớn lao như một ngọn lửa duy nhất còn sót lại giữa vũ trụ vô biên. Và từ nơi tận cùng của đêm đen, một loại sức mạnh không tên như đang lặng lẽ thức tỉnh…




