Hắn từng là kẻ mù hát rong đầu phố—
chỉ vì một văn tiền rơi xuống nón mà diệt sạch một môn phái.
Hắn cũng là gã sâu rượu cả ngày nằm say lịm trong miếu hoang,
như một kẻ vô dụng bị thời cuộc bỏ quên.
Nhưng khi hoàng triều sụp đổ, quần hùng bốn cõi tranh giành ngôi vương;
khi bang phái vì một chữ “quyền” mà chém giết không ngừng,
Cửu Châu chìm vào hỗn loạn—
giữa gió bụi giang hồ ấy,
một kẻ mù ôm đàn lang thang lại âm thầm viết nên một câu chuyện
mà hắn chưa từng muốn kể cho bất kỳ ai nghe.
Một khúc hát rơi vào tàn tro lịch sử,
một kẻ mù rung chuyển thiên hạ.




