ItruyenChu Logo

[Dịch] Thiên Mệnh Giai Tẫn

Chương 1. An Tĩnh

Chương 1: An Tĩnh

Vân sơn một màu, phong sương lạnh lẽo. Giữa Bắc Nguyên mênh mông bát ngát, cả thiên địa chỉ còn lại một sắc trắng xóa.

Tuyết rơi dày đặc như muốn nhấn chìm cả bầu trời, ngay đến những gốc thương tùng trăm năm cũng lung lay sắp đổ. Từng lớp sương trắng điệp lên nhau, tựa như muốn đè cong sống lưng của chúng sinh.

Dòng Hoàng Hà uốn lượn nhấp nhô, vốn dĩ mênh mông không bờ bến, nay gặp băng sương đông cứng trông như một con Ngân Long bị vây khốn trong lồng, không thể vươn mình, đành phải phủ phục dưới những rặng núi tuyết trùng điệp.

Hù...

Tiếng gió thê lương từ cực Bắc thổi tới, cuốn theo mây mù, đập mạnh vào người.

Tuyết lớn đầy trời mịt mù rụng xuống, che phủ khắp nơi. Cơn tuyết ấy phất qua những dãy núi xa xăm, qua những thành trấn hoang phế, qua bãi chiến trường đầy đất đỏ cùng thi thể... Cuối cùng, nó bao phủ lên một đoàn người đang lao vun vút trên băng nguyên.

Nương theo tiếng vó ngựa dồn dập như sấm dậy, một đội kỵ binh hộ tống mấy chiếc xe ngựa đang điên cuồng chạy tới. Băng tuyết như đao, tỏa ra hơi lạnh thấu xương, đông cứng đến tận tủy cốt. Cây rừng hai bên bờ sông bị băng tinh đè nặng đến mức rũ xuống, đứng sừng sững uy nghiêm.

Đoàn người ngựa phá vỡ màn tuyết trắng mịt mù, khiến băng tinh rung động rơi lả tả, xông thẳng vào không gian tĩnh mịch. Mục tiêu của bọn hắn chính là đại thành dựa lưng vào núi ở phía trước —— Bắc Cương, Minh Sơn thành.

Bên ngoài Minh Sơn thành, khu lưu dân.

Vài tên lưu dân gầy gò quây quanh một đống lửa, mắt lom lom nhìn chằm chằm vào chiếc nồi lớn đang đặt trên bếp. Nước trong nồi đã gần sôi, tỏa ra từng trận mùi thịt thơm phức khiến những kẻ đi ngang qua không ngừng hít hà, lộ ra ánh mắt tham lam.

Những gã lưu dân ngồi xổm bên lửa trại thỉnh thoảng lại bàn tán vài câu vô vị. Thấy có người tới gần, bọn hắn liền lớn tiếng quát tháo. Nếu đối phương dám phản kháng, bọn hắn sẽ lập tức đứng bật dậy. Mấy gã cùng nhau cầm những ngọn giáo gỗ nhọn hoắt, ánh mắt hung ác như loài sói, lóe lên tia sáng xanh thẳm khiến đa số mọi người đều phải né tránh nơi này.

Nồi canh sôi sùng sục, mùi thịt càng lúc càng đậm. Bọn hắn nuốt nước miếng ừng ực, khóe miệng chảy dài, ánh mắt và động tác quanh lửa trại cũng trở nên nôn nóng hơn.

Thế nhưng, theo sự rung chuyển của mặt đất, những bóng đen từ phương xa chạy đến càng lúc càng gần. Khi những kẻ đói khát này vừa ngẩng đầu lên, vó ngựa bọc sắt đã đạp nát hàng rào gỗ đơn sơ, nhảy vọt qua những túp lều rách nát, lao đến ngay trước mặt bọn hắn.

Các lưu dân hét chói tai rồi né tránh, nhưng chiếc nồi thì không may mắn như vậy. Vó ngựa đạp xuống dập tắt lửa, hất văng chiếc nồi khiến nước bắn tung tóe. Một nồi canh thịt đang ngon lành cứ thế lăn lóc sang một bên, đổ đầy ra đất.

Trong nồi rơi ra một đống thịt đã mềm nát, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra qua kích thước xương cốt, đó là một cánh tay trẻ con. Ngay sau đó, nó bị những vó ngựa tiếp theo đạp thành thịt vụn.

Ầm ầm ầm...

Tại một túp lều cách đó không xa, một thiếu niên vóc dáng gầy gò nhưng khung xương cực kỳ vững chãi, tựa như một con hổ gầy, khẽ dựng tai lên nghe ngóng.

Hắn vốn đang tập trung tinh thần vào cái hũ trên một chiếc bếp thô sơ, bên cạnh vứt rải rác một ít thảo dược đơn giản. Trong hũ, nước thuốc nấu chín đang tỏa ra mùi đắng chát. Nhưng khi nghe thấy tiếng vó ngựa, hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Thiếu niên để tóc rối xõa tung, bên hông treo đao, lớp thịt mỏng dính sát vào khung xương tuấn tú. Dù trông gầy yếu như bộ xương khô, hắn vẫn toát ra một phần khí phách và nhuệ khí. Đôi mắt hắn cực kỳ có thần, hơi thở kéo dài, đôi nắm đấm siết chặt lộ ra những vết sẹo chai nhỏ li ti.

An Tĩnh không chớp mắt nhìn chằm chằm vào đội xe ngựa đang xông vào khu lưu dân. Những con ngựa kia đều là chiến mã Tây Bắc cao lớn tuấn mỹ, cổ thon dài, bốn chân rắn chắc. Cơ ngực mạnh mẽ và móng sắt của chúng đủ sức nghiền nát bất cứ thứ gì dám cản đường.

Bọn hắn tiến vào trung tâm khu lưu dân, các kỵ binh đồng loạt xoay người xuống ngựa, bắt đầu vận chuyển vật tư trên xe xuống để dựng lên một doanh địa đơn giản.

"Tĩnh nhi, khụ khụ... đang nhìn cái gì thế?"

Sau lưng An Tĩnh vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

"Nương."

An Tĩnh quay đầu lại nhìn mẫu thân mình. Đó là một nữ tử có vóc dáng cao lớn, khí chất bất phàm. Tại nơi Bắc Cương bị sương kiếp tàn phá này, rất khó tìm được một người không gầy yếu đồi phế, và dù bà có hốc hác, ánh mắt vẫn vô cùng tinh anh.

Chỉ là, người nữ tử tinh anh ấy giờ đây chỉ có thể nằm trên nệm, nói một câu cũng phải hổn hển, ho khan. Bà không phải lúc nào cũng suy yếu như vậy. Năm ngày trước, trên đường tháo chạy từ Hoang Nguyên về Minh Sơn thành, đoàn lưu dân gặp phải toán mã phỉ tàn ác. An Thẩm Thị đã đánh chết bảy tên lưu manh, nhưng cuối cùng khi giao thủ với tên thủ lĩnh, bà không may thua một chiêu, bị một chưởng đánh trọng thương phổi mạch.

May mắn là An Tĩnh sau khi giải quyết đối thủ của mình đã liều chết lao lên, bổ nhào vào đối phương, đánh cho tên thủ lĩnh choáng váng, rồi đoạt đao của gã mà chém đầu tại chỗ, dọa lui đám mã phỉ còn lại. Nhưng mẫu thân hắn cuối cùng vẫn bị thương quá nặng, giờ đây nội tức hỗn loạn, hô hấp khó khăn. Ở nơi khu lưu dân thiếu thuốc thiếu lương này, không biết bà còn cầm cự được mấy ngày.

"Con chuẩn bị đi xem thử có thể kiếm chút gì ăn không."

An Tĩnh quay đầu nhìn về phía đội xe, vô thức liếm môi. Đôi môi lạnh lẽo khô khốc không được nước bọt thấm ướt, trái lại vì mở miệng mà nứt nẻ, rỉ máu. Hắn liếm sạch vệt máu, dùng giọng nói chậm rãi nhưng kiên định: "Trong đội xe kia có lương thực. Là thóc gạo."

"Có lẽ còn có cả thuốc nữa."

"Nương không xong rồi..." An Thẩm Thị ánh mắt ảm đạm. Bà hiểu rõ con trai đang muốn tìm cách cứu mình, nhưng bệnh tình của mình bà là người rõ nhất. Nếu không có đại dược chữa trị phế phủ để lý thuận khí mạch, bà cùng lắm chỉ chống chọi được ba ngày.

Tại nơi Bắc Cương lạnh lẽo tai ương, chiến loạn liên miên này, dù có người hảo tâm cứu tế cũng chẳng bao giờ có được loại thuốc quý giá như vậy. Bà không muốn con trai tốn công vô ích, mà chỉ hy vọng hắn có thể ở bên mình thêm chút nữa trong những giây phút cuối cùng.

Nhưng An Tĩnh vốn là người có chủ kiến, hắn nhìn ra ý định của mẫu thân nên đã lên tiếng cắt ngang, bưng một bát thuốc tới: "Nương, uống bát thuốc này trước đã."

"Đây là Bạch Ban Thảo băm nhỏ nấu cùng Lão Khí Căn, tuy đơn sơ nhưng cũng giúp bổ khí huyết, điều hòa hơi thở."

An Thẩm Thị tiếp nhận bát thuốc từ tay An Tĩnh, uống cạn một hơi. Vị thuốc tuy đắng chát nhưng hơi ấm lan tỏa vào trong bụng khiến bà cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn đôi chút. Chỉ là khi bà vừa đặt bát xuống, An Tĩnh đã cất bước đi về phía đội xe.

An Tĩnh không phải là một thiếu niên Bắc Cương bình thường. Từ nhỏ, hắn đã thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ. Hắn thấy những tòa nhà cao tầng san sát như rừng, dựng lên bằng bê tông cốt thép, mỗi tòa đều cao hơn tất cả nhà cửa trong huyện cộng lại. Hắn còn thấy những con chim sắt gọi là máy bay, lao thẳng lên chín tầng mây, tung hoành khắp chân trời, nhanh hơn bất kỳ loài chim nào. Hay những quả bom khủng khiếp, khi nổ tung rực rỡ như mặt trời, hàng ngàn mặt trời như thế thiêu rụi cả thế giới.

Người xưa coi trọng thiên mệnh, nói là tinh thần hạ phàm. An Tĩnh vốn đã thức tỉnh một phần túc tuệ từ nhỏ nên biểu hiện vô cùng ưu tú, được gia đình coi như thiên tinh hạ thế. Họ cho hắn sự giáo dục tốt nhất, cả văn lẫn võ. Thế nhưng, dù trí tuệ và sức mạnh của một phàm nhân có lớn đến đâu cũng không ngăn nổi hạo túng sương kiếp quét qua Bắc Cương, cùng với đại quân Bắc Man tràn xuống phương Nam.

An Tĩnh lúc ấy vẫn còn là một đứa trẻ, có quá nhiều việc hắn không thể làm được. Việc mẫu thân bị thương chính là kết quả của sự bất lực đó. Nhưng sự tại nhân vi, dù chỉ có một tia hy vọng, hắn cũng sẽ tranh thủ để chữa khỏi cho mẫu thân.

Lúc này, khi tiến lại gần doanh địa của đội kỵ binh, hắn nghe thấy một giọng nói đầy trung khí vang lên tuyên cáo.

Tại giữa đội kỵ binh cao lớn, một gã độc nhãn ăn mặc chỉnh tề dẫn đầu đang hò hét. Bên cạnh gã, những kỵ binh khác đều đeo đao mặc giáp, thần thái túc sát, dùng ánh mắt coi thường nhìn lướt qua đám lưu dân không dám lại gần.

Gã độc nhãn cao giọng nói: "Lão gia nhà ta nhân từ, không nỡ nhìn các ngươi chờ chết ngoài thành, nay bỏ lương thực ra mua mệnh, nhận làm gia phó cho nhà ta!"

"Chỉ nhận hài đồng và thiếu niên thiếu nữ, tốt nhất là dưới mười bốn tuổi. Nếu tư chất phù hợp, mười sáu tuổi trở xuống cũng được!"

"Nếu đạt yêu cầu, mỗi người đổi lấy một đấu gạo!"

Điều khoản dịch vụ

Kéo xuống để đọc hết

1. Khái niệm Tiên Ngọc

Tiên Ngọc là đơn vị ảo trong hệ thống Tiên Ngọc Các, được sử dụng để mở khóa chương truyện, gói quyền lợi VIP hoặc vật phẩm trong ứng dụng.

2. Quy định nạp Tiên Ngọc

  • Người dùng chủ động lựa chọn gói nạp và phương thức thanh toán.
  • Tiên Ngọc được cộng tự động sau khi thanh toán thành công.
  • Mọi giao dịch được xem là tự nguyện và đã xác nhận.

3. Chính sách sử dụng

  • Chỉ sử dụng trong hệ thống.
  • Không thể chuyển nhượng hoặc quy đổi tiền mặt.
  • Có quyền điều chỉnh nếu phát hiện gian lận.

4. Chính sách hoàn tiền

Mọi giao dịch nạp đều không hoàn lại dưới bất kỳ hình thức nào.

5. Thay đổi & cập nhật

Điều khoản có thể thay đổi và sẽ được thông báo trên hệ thống.

6. Quyền lợi người dùng

  • Truy cập nội dung đã mua.
  • Nhận ưu đãi, sự kiện VIP.
  • Bảo mật thông tin cá nhân.

7. Trách nhiệm người dùng

  • Bảo mật tài khoản.
  • Không gian lận hoặc thao túng hệ thống.
  • Tôn trọng nội dung và cộng đồng.

8. Quyền chỉnh sửa nội dung

Hệ thống có quyền giới hạn hoặc chỉnh sửa nội dung khi cần thiết.

9. Hỗ trợ & khiếu nại

Người dùng có thể liên hệ kênh hỗ trợ chính thức để được giải quyết.