ItruyenChu Logo

Chương 1: Tiểu địa chủ

"Lão gia, nên dậy rồi."

Bên tai vang lên giọng nói nhẹ nhàng nhu mỳ, gan bàn chân truyền đến cảm giác hơi ngứa.

Nhậm Thanh Sơn từ từ mở mắt, vô ý thức đưa tay xuống dưới gối tìm điện thoại theo thói quen, nhưng chỉ thấy một khoảng trống không.

Lão gia?

Hắn sực tỉnh, lấy lại tinh thần.

Trước mắt là một tiểu cô nương mặt trái xoan, ước chừng đang độ tuổi đậu khấu. Tuy không tô son điểm phấn nhưng dung mạo vẫn rất thanh tú, đôi mắt mềm mại mang theo vài phần kính sợ nhìn hắn.

"Lão gia, là ta, Thúy Nhi đây."

"Mặt trời đã lên cao rồi."

Hẳn là một tỳ nữ?

Nhậm Thanh Sơn nhìn quanh quất một vòng. Đây là một phòng ngủ cổ kính, tuy không quá xa hoa nhưng được sắp xếp vô cùng chỉnh tề, sạch sẽ không nhuốm bụi trần.

Ta đây là... xuyên không rồi sao?

Tối hôm qua hắn thức đêm đọc tiểu thuyết, mãi đến tận bốn giờ rưỡi sáng mới ngủ say, không ngờ tỉnh dậy một giấc lại thành ra thế này.

Hơn nữa, dường như lại còn là một tiểu địa chủ?

Một đoạn ký ức lạ lẫm mạnh mẽ tràn vào não hải hắn. Giây lát sau, ánh mắt Nhậm Thanh Sơn hiện lên vẻ cổ quái. Có một tin tốt và một tin xấu.

Tin tốt là: Hắn đã xuyên không, từ một "người vận chuyển" thức ăn ngoài đầu tắt mặt tối biến thành một tiểu địa chủ có chút gia tài, có nhà có đất, có ngựa có trâu, lại còn có cả nha hoàn hầu hạ.

Tin xấu là: Từ tuổi ba mươi hai phơi phới, hắn già thêm ba tuổi, thành ba mươi lăm.

Mà lại, thân thể này dường như không được khỏe mạnh cho lắm. Nguyên chủ vốn yếu đào tơ liễu từ nhỏ, mới ba mươi lăm tuổi đã vô tật mà chung ngay trong giấc ngủ.

Ngẫm lại thì... cũng tạm được, không tính là quá lỗ vốn.

"Lão gia, mời rửa mặt."

Tiểu Thúy thấy lão gia vẫn còn ngẩn ngơ, liền cầm khăn vải thô thấm qua nước lạnh, nhu thuận đưa tới.

Nhậm Thanh Sơn tiếp nhận khăn, một cảm giác lạnh buốt thấm vào da thịt. Nguyên chủ là một tiểu địa chủ sống cực kỳ chi li, đi vệ sinh cũng phải chạy ra ruộng nhà mình để bón phân, thân thể vốn đã không tốt, buổi sáng lại không nỡ để nha hoàn đốt than đun nước nóng.

Nếu không phải nha hoàn này được nhặt về từ năm mất mùa, dung mạo lại trổ mã duyên dáng, e là sớm đã bị hắn đuổi ra khỏi cửa. Thậm chí, nguyên chủ còn từng nhen nhóm ý định bán nàng vào kỹ viện trong huyện lấy hơn hai lượng bạc để mua thêm nửa mẫu ruộng nước.

Đúng thật là lão tài địa chủ!

Thực tế, nguyên nhân chính vẫn là do thể chất quá kém. Nguyên chủ vừa trưởng thành đã cưới vợ, nhưng vì thân thể hư nhược nên phương diện kia luôn hữu tâm vô lực, mãi không có lấy một mụn con. Mấy năm trước, vợ hắn trên đường về nhà ngoại bị yêu quái ăn thịt, sau khi an táng xong, nguyên chủ lâm bệnh nặng một trận rồi triệt để suy sụp, từ đó về sau càng thêm lánh đời.

Không có người nối dõi tông đường chính là điều tối kỵ. Trong thôn, đám tộc huynh tộc đệ cứ ngoài sáng trong tối khuyên nhủ, nếu thực sự không được thì nên nhận nuôi một đứa trẻ trong họ để kế thừa hương hỏa, dù sao cũng đều mang huyết mạch Nhậm gia.

Nguyên chủ biết rõ bọn họ đang nhắm vào gia sản của mình nên phẫn nộ cự tuyệt, nhất quyết không thừa nhận bản thân "không làm ăn gì được". Sau vài lần tranh cãi kịch liệt, hắn dần cắt đứt quan hệ với người thân, tính tính cũng trở nên cổ quái hơn.

Dù vậy, hắn vẫn không nỡ tiêu tiền, coi mười hai mẫu ruộng nước hạng thượng đẳng và mười mẫu ruộng cạn hạng trung đẳng còn quý hơn cả tính mạng.

Điểm lại cuộc đời nguyên chủ, Nhậm Thanh Sơn cảm thấy tối sầm mặt mày.

Thua lỗ! Chuyến này thua lỗ lớn rồi!

Nguyên chủ thật hồ đồ, có bệnh không lo chữa, tích góp nhiều tiền của như vậy để làm gì, chết rồi chẳng phải đều rơi vào tay kẻ khác sao?

Cảm xúc dâng trào khiến hắn thấy hoa mắt chóng mặt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Sau một hồi ho khan đau đớn, hắn mới dần bình phục, dưới sự hầu hạ của nha hoàn mà mặc quần áo tử tế. Trong lòng hắn lúc này chỉ có một ý niệm duy nhất:

—— Sức khỏe phải là ưu tiên hàng đầu! Có bao nhiêu tiền cũng không đổi được một thân thể khỏe mạnh!

Đáng tiếc bây giờ hiểu ra thì đã muộn. Nhưng có lẽ... vẫn chưa đến mức tuyệt vọng. Thế giới này có võ đạo, có yêu ma, tuy bình thường khó gặp nhưng ít nhất vẫn còn một tia hy vọng.

Hay là cứ thử một phen xem sao?

Rửa mặt và chải tóc xong xuôi, bữa sáng của hắn là một bát sữa dê nóng hổi cùng nửa bát cháo trắng ăn kèm dưa muối.

Thân thể này yếu đến mức chỉ ngồi ăn cơm thôi cũng vã mồ hôi như tắm. Nhậm Thanh Sơn vừa ăn vừa hạ quyết tâm.

Bán đất! Chữa bệnh! Tập võ!

Cái thân xác bệnh tật này nếu không xử lý sớm thì sớm muộn gì cũng bị vắt kiệt sức mà chết.

Nửa canh giờ sau.

Nhậm Thanh Sơn ăn vận kín mít, đội chiếc mũ da chó, chống quải trượng, run rẩy để tiểu Thúy dìu đi tuần sát ruộng đồng. Đây là việc bắt buộc mỗi ngày của nguyên chủ, sáng một chuyến, chiều một chuyến, tối ngủ còn phải ôm khế đất đếm lại một lượt. Hai mươi hai mẫu ruộng này chính là mạng sống của hắn.

Điều khoản dịch vụ

Kéo xuống để đọc hết

1. Khái niệm Tiên Ngọc

Tiên Ngọc là đơn vị ảo trong hệ thống Tiên Ngọc Các, được sử dụng để mở khóa chương truyện, gói quyền lợi VIP hoặc vật phẩm trong ứng dụng.

2. Quy định nạp Tiên Ngọc

  • Người dùng chủ động lựa chọn gói nạp và phương thức thanh toán.
  • Tiên Ngọc được cộng tự động sau khi thanh toán thành công.
  • Mọi giao dịch được xem là tự nguyện và đã xác nhận.

3. Chính sách sử dụng

  • Chỉ sử dụng trong hệ thống.
  • Không thể chuyển nhượng hoặc quy đổi tiền mặt.
  • Có quyền điều chỉnh nếu phát hiện gian lận.

4. Chính sách hoàn tiền

Mọi giao dịch nạp đều không hoàn lại dưới bất kỳ hình thức nào.

5. Thay đổi & cập nhật

Điều khoản có thể thay đổi và sẽ được thông báo trên hệ thống.

6. Quyền lợi người dùng

  • Truy cập nội dung đã mua.
  • Nhận ưu đãi, sự kiện VIP.
  • Bảo mật thông tin cá nhân.

7. Trách nhiệm người dùng

  • Bảo mật tài khoản.
  • Không gian lận hoặc thao túng hệ thống.
  • Tôn trọng nội dung và cộng đồng.

8. Quyền chỉnh sửa nội dung

Hệ thống có quyền giới hạn hoặc chỉnh sửa nội dung khi cần thiết.

9. Hỗ trợ & khiếu nại

Người dùng có thể liên hệ kênh hỗ trợ chính thức để được giải quyết.